![]() |
| Bữa sáng nghĩa tình của bếp ăn nghĩa tình ở phường Bình Trưng tới tay bà con khó khăn. Ảnh: Đình Hiếu |
4h30 sáng thứ Bảy, khi nhiều con phố còn chìm trong giấc ngủ, tại một trụ sở khu phố ở phường Bình Trưng, có bếp ăn đã đỏ lửa, chiếc nồi 100 lít đang chờ những mẻ gạo đầu tiên.
Anh Trần Duy Thái, người được mọi người vui vẻ gọi là “bếp trưởng”, vừa vo gạo vừa chuẩn bị nấu cháo thịt bằm rau củ cho bà con có hoàn cảnh khó khăn.
“Có nhiều người giúp chớ mình em làm sao xuể”, anh Thái cười khi thấy chúng tôi ngạc nhiên vì lúc ấy chưa có ai phụ.
Một lát sau, một cô gái trẻ dừng xe bước vào. “Cô giáo tới rồi, vậy cho gạo vào nồi nghen”, anh Thái nói.
Cô giáo ấy là Nguyễn Thị Bình Nguyên, giáo viên chủ nhiệm lớp 2, Trường Tiểu học Nguyễn Văn Bá, phường Phước Long. Gần 2 năm trước, qua một người bạn, cô biết đến bếp ăn thiện nguyện ở giáo xứ Mỹ Hòa. Từ đó, cứ sáng thứ Bảy hằng tuần, cô lại dậy sớm tới góp sức.
Rồi từng người một xuất hiện. Có chị Vân cùng con gái, các nữ tu Công giáo, bà con giáo dân giáo xứ lân cận, anh Nguyễn Phước Duy và hai người con của anh Thái...
Trong số những người góp sức, đại úy Nguyễn Đình Ngọc Khải, Công an phường Bình Trưng, vừa hết ca trực đêm cũng tranh thủ tới. Bộ đồng phục vẫn còn nguyên trên người, anh nhanh chóng bắt tay vào công việc.
Người rửa rau, người xắt củ, người chuẩn bị hộp, người lo túi nilon. Không ai phải phân công quá nhiều, nhưng ai cũng biết mình cần làm gì. Trong căn bếp nhỏ, tiếng trò chuyện hòa cùng tiếng dao thớt và tiếng nồi cháo sôi. Trời vừa hửng sáng, mùi thịt bằm quyện cùng rau củ đã lan ra ngoài cổng.
![]() |
| Các thành viên mỗi người cùng chung tay góp sức. Ảnh: Đình Hiếu |
Nhưng để nấu được một nồi cháo ngon gần 200 suất không phải chuyện đơn giản.
Anh Thái phải “gắn bó” với chiếc nồi suốt từ lúc cho gạo vào đến khi múc hết cháo ra hộp. Trên tay anh là chiếc đũa bếp khổng lồ, được tự chế từ một đoạn đòn gánh bằng tre.
“Phải đảo liên tục. Đáy nồi mà đóng lớp màng là cháo khê liền, vừa đổi màu vừa nặng mùi, khỏi ăn được” - anh vừa đảo nồi vừa giải thích.
Bí quyết ấy anh học được từ một quán cháo ở Thủ Đức, sau những lần đầu tập nấu với cảnh “dưới khét, trên sống, ở giữa thì khó ăn”. Đến công đoạn “ra cháo”, một người dùng ca lớn múc cháo vào hộp, hai người khác đóng nắp rồi cho vào túi. Ba đứa trẻ đã nhiều lần tham gia nên thao tác nhanh thoăn thoắt. Chẳng mấy chốc, những phần cháo nóng hổi được xếp đầy chiếc bàn đặt ngay cổng trụ sở khu phố.
Bên ngoài, bà con có hoàn cảnh khó khăn bắt đầu đứng chờ. Gần 7h, chương trình phát cháo bắt đầu. Có người lớn tuổi, người bán vé số, người sống gần đó, cũng có người từ nơi khác tìm đến. Có người nhận một phần, có người xin hai phần.
Những phần cháo được trao đi trong sự cảm thông. Theo anh Thái, nhiều người khó khăn, neo đơn; hai phần cháo có khi là bữa sáng cho cả vợ chồng, có người còn dành lại để ăn thêm vào buổi trưa.
Chưa đầy 30 phút, gần 200 suất cháo thịt bằm rau củ đã hết. Một buổi sáng của bếp ăn nghĩa tình khép lại bằng những chiếc hộp đã trao đi và những nụ cười ở lại.
Câu chuyện của bếp ăn nghĩa tình bắt đầu từ hơn 3 năm trước. Khi ấy, anh Trần Duy Thái đang là Bí thư Đoàn khu phố. Trong một hoạt động hè, anh nghĩ đến việc làm một bếp ăn để giúp những người cơ nhỡ, khó khăn trên địa bàn.
Ý tưởng còn đang dang dở thì một người quen liên hệ tặng 40kg nui khô. Cũng ngay hôm ấy, một người quen khác gửi đủ thực phẩm để chế biến món nui xào thịt trứng. “Bếp ăn ra đời chỉ thế, như là được sắp đặt vậy” - anh Thái nhớ lại.
Những ngày đầu, cùng anh Thái “đỏ lửa” có đại úy Khải, anh Duy và một số người khác. Từ một ý tưởng nhỏ, bếp ăn duy trì đều đặn vào mỗi thứ Bảy. Có tuần nấu nui, có tuần nấu cháo, khi thì cơm, khi lại hủ tíu. Điều không thay đổi là những phần ăn luôn tìm đến người cần.
![]() |
| Đại úy Nguyễn Đình Ngọc Khải cùng các thành viên chuẩn bị hộp đựng các phần quà. Ảnh: Đình Hiếu |
Để duy trì bếp, nhóm lập một nhóm Zalo, công khai các khoản đóng góp và chi phí. Có khi đến thứ Năm, trong khi thứ Bảy đã phải nấu, tiền vẫn chưa đủ.
“Bếp trưởng” Thái lại gọi cho đại úy Khải, anh Duy... Và từ đó hình thành câu chuyện vui mà mọi người gọi là “lan tỏa sự xin xỏ”.
“Xin tiền để đỏ lửa bếp ăn giúp bà con nên cũng được nhiều thương, nhiều người giúp. Còn hôm nào kẹt quá thì mấy anh em xin tiền... vợ để giữ lửa nghĩa tình” - đại úy Khải cười.
Có lẽ chính sự chân thành ấy đã giúp bếp tồn tại qua hơn 3 năm.
Ngày trước, nhóm còn phải “chạy gạo” từng tuần. Nay, bếp đã có nguồn gạo ổn định hơn nhờ sự đồng hành của Công an phường Bình Trưng và các nhà hảo tâm.
Theo Thượng tá Hoàng Xuân Long, Trưởng Công an phường Bình Trưng, sau khi thực hiện mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, Đảng ủy, Ban Chỉ huy Công an phường quan tâm hơn đến công tác dân vận tại địa phương.
Công an phường vận động gạo từ các nhà hảo tâm để hỗ trợ bà con khó khăn. Trong số đó có Bệnh viện Lê Văn Thịnh cùng một số cá nhân khác.
Ngoài hỗ trợ bếp ăn nghĩa tình, Công an phường còn tổ chức phát gạo định kỳ hằng tháng cho các hộ nghèo trên địa bàn và lực lượng an ninh cơ sở có hoàn cảnh khó khăn. Mỗi tháng, khoảng 300 kg gạo được phân bổ cho bếp ăn, các hộ nghèo và lực lượng an ninh cơ sở khó khăn.
Với một chương trình thiện nguyện, đó có thể không phải giá trị vật chất quá lớn. Song theo Thượng tá Hoàng Xuân Long, điều quan trọng hơn là sự quan tâm được duy trì thường xuyên, để những người yếu thế cảm nhận rằng họ không bị bỏ lại một mình.
“Rất nhân văn. Có thể không lớn về mặt tiền bạc, nhưng thể hiện sự quan tâm giữa lực lượng công an với khu phố, với các anh chị trong bếp ăn và với người thụ hưởng. Rất ấm áp” - Thượng tá Hoàng Xuân Long chia sẻ.
Điều đáng quý có lẽ nằm ở cách những người giữ bếp nhìn về công việc mình đang làm.
Hơn 3 năm qua, chắc chắn có lúc mệt.
Chúng tôi hỏi anh Thái, anh Duy và đại úy Khải rằng có khi nào mệt quá rồi muốn bỏ cuộc chưa. Cả ba nhìn nhau, rồi cùng bật cười. Câu trả lời giản dị đến mức gần như không cần suy nghĩ: “Mệt quá thì xin bà con nghỉ một tuần, hai tuần. Hết mệt thì đỏ lửa tiếp chớ gì đâu mà phải bỏ cuộc”.
![]() |
| Giữa nhịp sống tất bật của một thành phố đông đúc, vẫn có những người lặng lẽ dành cho nhau một phần buổi sáng. Ảnh: Đình Hiếu |
Có lẽ một bếp ăn nghĩa tình không cần những lời lớn lao.
Nó bắt đầu từ 40 kg nui được một người tặng; từ một nồi cháo được người này góp gạo, người kia góp thịt, người khác góp công. Từ cô giáo thức dậy thật sớm sáng thứ Bảy. Từ người chiến sĩ vừa hết ca trực đã ghé vào. Từ những nữ tu, giáo dân, những người dân trong khu phố. Từ những đứa trẻ còn đang tuổi đến trường nhưng đã quen với việc xếp từng phần ăn vào túi.
Và rồi, từ những bao gạo được trao đều đặn, những người làm công tác dân vận, những nhà hảo tâm tiếp tục tìm đến.
Thượng tá Hoàng Xuân Long cho rằng những việc làm như vậy không chỉ hỗ trợ những hoàn cảnh khó khăn, mà còn góp phần lan tỏa hình ảnh người chiến sĩ công an gần gũi với nhân dân, tạo thêm sự đồng thuận và gắn kết trong cộng đồng.
Khi người dân tin tưởng, yêu thương và cùng chung tay, những việc nhỏ cũng có thể tạo thành sức mạnh lớn. Ở Bình Trưng, sức mạnh ấy bắt đầu từ một bếp lửa. Mỗi sáng thứ Bảy, bếp lại đỏ lửa. Nồi cháo lại sôi. Những đôi tay lại cùng nhau chuẩn bị từng phần ăn.
Giữa nhịp sống tất bật của một thành phố đông đúc, vẫn có những người lặng lẽ dành cho nhau một phần buổi sáng, một bao gạo, một công sức.
Để một người khó khăn nhận được không chỉ một hộp cháo nóng, mà còn cả cảm giác rất đỗi bình thường và quý giá: Mình vẫn được cộng đồng nhớ đến và thương yêu.